Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Đắng lòng cảnh đích mẫu xin ăn nuôi con dại

Đang giữa lúc tuổi đời đầy tươi đẹp, chàng trai Vũ Minh Sơn (sinh 1967, lính phục viên) đã bất thần bị biến chứng mắc bệnh tâm thần khiến đích mẫu khóc cạn nước mắt. Cảnh nghèo, không được chữa trị đến nơi đến chốn, bệnh tình chàng bộ đội mỗi lúc một trầm trọng. Gần 20 năm nuôi con điên dại, người đích mẫu nay đã gần đất xa trời chỉ đau đáu một nguyện ước “ được đưa con vào trại thần kinh” để sống hết đoạn đường đời còn lại.
Mong cho con được vào trại thần kinh
Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong lô B81 phường Cát Bi, quận Hải An, Hải Phòng, quân nhân Vũ Minh Sơn, sinh 1967 (số 12 B81 phường Cát Bi, quận Hải An, Hải Phòng) hiện đang sống lay lắt cùng đích mẫu ngoài 80 tuổi, lưng còng, mắt lòa.
Cả gian nhà chỉ có một chiếc giường gỗ nhỏ để cụ Vũ Thị Nhạn (sinh 1934) nằm. Phía sát tường, ngay gần cửa sổ, cụ Nhạn đặt một chiếc đệm mỏng cho anh Sơn nằm. Thấy khách lạ đến, anh Sơn thò đầu ra khỏi chăn, ngồi dậy ngờ ngạc nhìn cười ngô nghê. Cụ Nhạn chậm rãi, chống gậy bước gần con trai nói “Có khách đến chơi!”. Thấy người lạ đến đầy nhà, anh Sơn nhoẻn cười, đôi mắt ngây dại như một đứa trẻ. Rời khỏi chiếc đệm, anh vịn vào tường đứng dậy lê từng bước chân về phía sau nhà đi vệ sinh. Nhìn từng bước chân lê dài trên đất, cổ chân bị chai cứng, thâm tím do bị xích lâu ngày, ai nấy không khỏi thương. Một người hang xóm tay bưng hai bát cơm trắng vừa nhanh nhẹn bước tới đặt phần cơm trưa xuống mặt tủ kệ, miệng hỏi anh Sơn “Ăn cơm được chưa nào?”. Xua tay giả đò chưa muốn ăn, anh Sợn giọng líu chặt đáp “ Mới ăn xong, chưa đói!” rồi lại lầm bầm những câu bất nghĩa.


Quân nhân Vũ Minh Sơn ngây dại như một đứa trẻ
Bác Nguyễn Duy Thăng, SN 1950 cùng lô (khu dân cư-PV) với nhà cụ Nhạn cho biết: Cả lô dân cư này, không ai không biết hoàn cảnh thương tâm của cụ Nhạn và con trai. Cảnh ngộ cụ rất đáng thương. Sinh được 4 người con trai, cả 4 người đều là bộ đội tham gia kháng chiến chống Mỹ và các cuộc chiến tranh bảo vệ đất nước. Riêng anh Vũ Minh Sơn, SN 1967, nhập ngũ năm 1987, đóng quân ở biên cương phía Bắc, thuộc Trung đoàn 772 Đặc khu Quảng Ninh, đến năm 1989 thì phục viên về địa phương. Sau khi trở về nhà, từ một cựu lính khỏe mạnh, đôn hậu, hoạt bát, ngày ngày đạp xích lô nuôi mẹ, Sơn bỗng trở thành ngây dại. Lắm lúc tâm thần không thường ngày, Sơn bỏ nhà lang thang đi khắp đầu đường, xó chợ, đói rách ai cho gì thì ăn đó. Tuồng như cậu ta chẳng còn nhận biết được bất cứ điều gì xung quanh, nhiều lúc tự dưng cười điên dại, lúc la hét… khiến ai nấy đều thương tình. Tội nhất, bà cụ đã già nhưng vẫn phải còng lưng ngày ngày chống gậy đi xin về nuôi con dại. Tiếng rằng có mấy anh em nhưng chúng nó ai cũng khó khăn cả nên không nhờ cậy được gì.



Suốt mấy chục năm, Vũ Minh Sơn phải sống với chiếc xích trong góc nhà
Mây lần Sơn bỏ đi, cả lô lại tất tưởi chia nhau đi tìm. Thành thử, khi tìm được về, gia đình đã phải dùng biện pháp xích chân Sơn vào một dây cáp, cột vào tường nhà để không cho đi lang thang nữa. Và cũng từ đây, cuộc sống của Sơn gắn với chiếc xích sắt và 3 chiếc khóa còng vào cổ chân, quẩn trong 4 bức tường góc nhà ẩm ướt, chật chội và thiếu ánh sáng. “Một con người chứ có phải con vật đâu mà cứ xích mãi như thế được”. - Ông Thăng xót xa san sẻ.
Sống nhờ tình xóm làng
Trước tình cảnh thương tâm của mẹ con cụ Nhạn, ông Thăng tốt bụng dành thời kì lặn lội khắp nơi từ phường cho đến Bộ Chỉ huy quân sự Tp Hải Phòng làm các thủ tục cần thiết cho Sơn với mong muốn Sơn được hưởng chế độ chính sách cũng như sự quan hoài viện trợ của các cơ quan đoàn thể, cộng đồng và đặc biệt được đi chữa bệnh.
Tay run run cầm bát cơm đút cho Sơn ăn, cụ Nhạn lào phào: “Tôi bằng này tuổi rồi, tình cảnh mẹ già con dại, kinh tế khó khăn, chỉ mong muốn một điều chính quyền hãy tạo điều kiện cho con tôi được đi bệnh viện chữa trị. Tôi sợ sức khỏe không còn, trí tưởng kém, ra đường cũng phải có người dắt thì làm sao chăm sóc được con mình. Nó thần kinh thế, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì tôi biết làm sao”. Theo lời người hàng xóm cận kề, cụ Nhạn mắt lòa thế nhưng vẫn cố chống gậy ra chợ nhặt nhanh rau ế, đồ ăn thừa về làm thức ăn cho hai mẹ con.
Thấy cảnh ngộ cụ thương tâm, mấy hộ trong xóm đã chủ động trong mỗi bữa cơm đều nấu dư ra phần cho mẹ con cụ Nhạn. Cứ thế, ngày nọ sang tháng kia, bao năm nay, mẹ con cụ Nhạn đã được cả xóm cưu mang sống qua ngày. Những lúc trái gió trở trời, cụ Nhạn ốm, cả xóm lại thay phiên nhau qua thu vén, chăm sóc cụ và anh Sơn. Không chỉ bữa ăn, ngay cả quần áo, chăn màn, đồ dùng sinh hoạt trong gia đình cụ Nhạn cũng đều do hang xóm quyên mang tới.


Cụ Nhạn đau lòng một nguyện ước " được đưa con vào trại tâm thần"
“ Giờ chỉ mong sao, các cấp chính quyền nghĩ cho hoàn cảnh bà cụ mà đưa anh Sơn đi chữa trị. Riêng phần cụ Nhạn, cả xóm tôi sẵn sàng cùng nhau đùm bọc cụ”, ông Thăng nói.
Bàn luận với báo chí, ông Tạ Trung Lương – Bí thư đảng ủy phường Cát Bi cho biết “ tình cảnh gia đình cụ Nhạn là một trường hợp đặc biệt của phường với mẹ già con thần kinh. Vừa qua (năm 2012), chính quyền phường đã phối hợp cùng Liên đoàn Lao động đô thị hỗ trợ kinh phí sửa sang lại toàn bộ căn nhà cấp 4 đã xuống cấp, lụt lội và dột nát cho bà cụ nhằm đảm bảo chỗ ở. Riêng về phần anh Sơn, chính quyền phường sẽ khẩn trương vào cuộc xem xét hoàn tất các thủ tục trong thời kì sớm nhất để đưa anh Sơn đi chữa bệnh.”.
M.Lý

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét