Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO

Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

“Ông đồ” bám vỉa hè.

Sau một năm thực hành. Sinh hoạt trên hò đã được khái quát lên thành một thứ văn hóa. Nhưng từ quy định đến thực tại bao giờ cũng có khoảng cách. Còn từ lúc họ đã phải ra thềm đến khi bị dẹp. Nếu đúng thời thì các nhà nho cứ yên vị ở nhà. Nhân dịp Sở ra quy hoạch cho “chợ chữ” thì mới thấy đây quả là một thị trường sôi động.

Không ít các ông đồ từ các tỉnh phụ cận cũng đổ về Hà Nội trong những ngày bỗng dân tình nổi hứng xin chữ.

Thì phải ra những quy định sát với tình hình hơn. Dân sẽ xếp hàng đến xin chữ.

Rồi không biết có lúc nào cái kiểu đuổi bắt “doanh nhân” hè cũng trở nên nét riêng quyến rũ du khách?! Khi các cụ đồ bị đuổi. Chứ không phải cứ nộp tiền là có chỗ trong chợ ngay. Có tức thị các cụ cũng được liệt vào hạng “doanh nhân”. Bằng cớ là hè Hà Nội chưa bao giờ dành hẳn cho người đi bộ. Đơn vị tổ chức không xin được tài trợ nên thôi.

Chứ bây chừ tìm trên mạng thấy những tít bài dạng như Phố Ông đồ Sài Gòn “rộn ràng sắc xuân” còn Hà Nội thì “cấm ông đồ cho chữ…” - thật là đối nghịch quá!. Còn việc cho - xin chữ trở thành mua bán khi Sở ra quy định tấm giấy cỡ nào thì bao nhiêu tiền. Cũng chính trên hò Quốc Tử Giám. Cách đây một đôi năm. Hà Nội thấy đây là một nét văn hóa hay ho đáng lưu lại.

Tỉnh thành từng cho phép dựng phố ông đồ dưới hình thức dãy ki-ốt cũng giống như ở hồ Văn. Có phải thời “mạt chữ” đã kế cận hay ông đồ thời nay đã khá xưa? Còn nếu một ngày nào đó.

Một thứ bản sắc chí ít cũng phát huy tác dụng trong du lịch. Vì vậy mà các cụ phàn nàn khu vực ven hồ Văn không đủ sức chứa. Hay các cụ không muốn mất 5 triệu?! Mà chừng như cũng phải có suất.

Nói chung cái gì cứ dính đến tiền là sẽ nảy phức tạp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét